6 tháng 9, 2014

BÁNH VẼ



BÁNH VẼ

Chế Lan viên

Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ
 
Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn 
Cầm lên nhấm nháp 
Chả là nếu anh từ chối 
Chúng sẽ bảo anh phá rối 
Đêm vui 
Bảo anh không còn có khả năng nhai 
Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc… 
Thế thì còn dịp đâu nhai thứ thiệt? 
Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn 
Như không có gì xảy ra hết 
Và những người khác thấy anh ngồi 
Họ cũng ngồi thôi 
Nhai nhồm nhoàm 


(“Prométheé 86”, Văn học và Dư luận, 8-1991) 
Hóa ra tôi ngu quá. Đọc kỹ lại cái chân dung Nguyễn Khoa Điềm, tôi mới thấy tôi ngu quá. Mà ông Sách thâm thật.
Xin dẫn ra đây cái chân dung ấy:
 Một mặt đường khát vọng
Cuộc chiến tranh đi qua
Rồi trở lại ngôi nhà
Đốt lên ngọn lửa ấm
Ngủ ngon a cay ơi
Ngủ ngon a cay à
  
Và càng thấy ông Sách thâm khi đọc mấy câu nhại của Hà Sĩ Phu :
“Ngủ cho ngoan Mẹ ơi
 Ngủ cho ngoan Mẹ hỡi !”
Ngự trên lưng Mẹ
Con vô Thiên Đường
Mẹ mà thức dậy
Con cho  “lên…Phường !”
....
“Ai mà thức dậy
Vung chày là xong”

Đã có nhiều bài bình luận phân tích về “Thơ chân dung” của Xuân Sách.Nhưng tôi thích nhất mấy lời bình ngắn gọn sau đây của Hà Sĩ Phu :
“Vị nghệ thuật nửa cuộc đời
Nửa đời sau lại vị người ngồi trên”*
Nét này vẽ bác Lan Viên ?
Bác Hữu ?
Bác Cận ?
Hay riêng bác Hoài ?
Chân dung các bác ngời ngời
Chém cha riêng cái nửa đời phía sau
Một đời, hai nửa, vì đâu ?
Nửa say quỷ kế, nửa đau nhân tình.

Quả thật
Thơ thiêng lắm, người ơi
Phản thơ thì phải chết
Chẳng ai giết mình mà mình tự giết
Treo nỗi nhục muôn đời.

Đà Lạt 28.06.2008
BMQ
______ 

* Hai câu trong bài thơ của Xuân Sách vẽ chân dung Hoài Thanh

2 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. BMQ là tác giả bài thơ LÊN MIỀN TÂY từ khi còn rất trẻ, sau này vào chiến trường anh viết bài thơ và phổ nhạc thành bài hát MẸ VẪN ĐÀO HẦM nổi tiếng, rồi chả biết tại sao lại như vậy.
      Cám ơn bạn.

      Xóa